Bọn quan thị, nơi phủ chúa “Gà” thật không có mà lại cứ hay đá gà.
Chúng bỏ ra nhiều tiền, lùng cho được những con gà hay đem về nuôi rồi
đem ra đá độ với nhau. Nghe nói Quỳnh chọi gà với sứ Tàu thắng, họ liền
mang gà đến nhà Quỳnh, đá thử một vài cựa chơi. Quỳnh vốn ghét bọn quan
thị, từ chối nói là không có gà, nhưng họ nhiễu mãi, phải ừ và hẹn đến
mai đi bắt gà về chọi. Bên láng giềng có một con gà trống thiến, Quỳnh
liền qua mượn mang về.
Sáng sớm, mở mắt dậy, đã thấy quan thị đem gà lại rồi. Quỳnh sai bắt
gà trống thiến đem ra chọi. Tất nhiên, vừa so cựa được một vài nước,
thì gà quan thị đá cho gà trống thiến một cựa lăn cổ ra chết ngay còn gà
bọn hoạn quan thì vỗ cánh phành phạch lấy uy, gáy vang cả sân nhà. Bọn
chúng khoái chí vỗ tay reo:
– Thế mà đồn rằng gà của Trạng hay, chọi được gà Tàu, giờ mới biết đồn láo cả!
Quỳnh chẳng cãi lại, chỉ ôm gà trống thiến mà rằng:
– Các ngài nói phải, trước con gà này đá hay lắm, nhưng từ khi tôi thiến nó đi, thì nó đốn đời ra thế!
Rồi ôm gà mà than thở: “Khốn nạn thân mầy, gà ôi! Tao đã bảo phận
mày không dái thì chịu trước đi cho thoát đời, lại còn ngứa nghề là gì
cho đến nỗi thế này! Thôi mày chết cũng đáng đời, còn ai thường nữa, gà
ôi!”.
Các quan thị nghe thế, xấu hổ, ôm gà cút thẳng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét